cảm nhận

 

TÔI SINH RA ĐỂ CHÁY

( Đọc Băng Qua Nỗi Nhớ - thơ Phan thị Liên Giang - NXB Văn Hóa Văn Nghệ 2011 )
băng qua nỗi nhớ

Chỉ là một ngọn nến nhỏ nhoi

Tôi sinh ra để cháy...

Đó là câu thơ thông điệp của Liên Giang khi chị nhận mình là ngọn nến. Vâng tôi cho rằng Phan thị Liên Giang người thơ nữ mang tinh thần phúc âm này đã khẳng định một đức tin chân thật là : Tôi sinh ra để cháy !

   Và cháy một cách khát khao để tự cứu rỗi cuộc đời / bằng ánh sáng nhỏ nhoi. Câu thơ nhỏ bé xinh xắn đơn giản mà mạnh mẽ đã nói lên sức sống mãnh liệt của một tâm hồn. Tôi biết Liên giang đang kiếm tìm nơi miền đất hứa một thứ hạnh phúc vô biên mà chỉ có tỉnh thức mới nhận được :

Thắp mình lên

Tôi đang chiến thắng đêm đen

chợt nhận ra mình hạnh phúc vô kể

khi cháy đi

để khoảng không quanh tôi được rạng rỡ

                                                              ( Ngọn nến)

Đây chính là tâm tình hiến dâng nếu không sống phúc âm sẽ không dễ nhận ra. Nhà thơ là một người con Chúa biết cháy hết mình để đem lại ánh sáng cho người khác; nếu không là chứng nhân của Đức Giê-su sẽ không viết được như thế !

   Đem phúc âm vào đời sống là bổn phận của từng tín hữu Liên Giang là một người thơ nữ đã băng qua nỗi nhớ như thế nào trong tinh thần ấy ? Phải rồi chị bắt đầu bằng một tình yêu. Nhưng tình yêu ấy không lộ diện mà bằng cảm xúc của người mẹ :

Mẹ đi qua thời con gái

Tóc xanh xõa một lần yêu

Hôm nay thấy mình trẻ lại

Trước mối tình đầu của con

                                       ( Mẹ)

Thật tài tình bằng cách ám dụ Liên Giang đã nói về tình đầu của mình đầy âu yếm và trắng trong thông qua hình ảnh mẹ. Để rồi chị khẳng định một tình yêu nồng thắm :

nắng cho bầu trời xanh

biển gọi về xanh thẳm

cuộc đời cho ta làm người

và tình yêu gọi ta những nụ hôn say đắm !

                                             ( Nụ hôn)

Sống để yêu và tình yêu ngọt ngào đem lại nguồn hạnh phúc trần gian. Tôi liên tưởng cây nến ấy đã cháy đến đoạn rực rỡ nhất của cuộc đời. Tuy nhiên không phải lúc nào tình yêu cũng đẹp đẽ nên trong lúc sóng gió người thơ lại dâng tâm tình lên Đấng Tình Yêu :

Chỉ có Chúa mới thấu nổi

Mọi ngõ ngách nơi trái tim mình !

                                    ( Đối ẩm)

Bởi vì tình yêu và nỗi nhớ là một khoảng cách mà người tình phải vượt qua để thấy rằng :

Anh cũng giống nỗi nhớ

chỉ thích chòng ghẹo em

nên cứ xa vời vợi...

                                  ( Nỗi nhớ và anh )

Thế đấy phận má hồng dễ bị thời gian trêu ghẹo. Nếu không có nỗi nhớ thì người ta biết vin vào đâu để sống ? Nhưng vin vào nỗi nhớ xa vời vợi chẳng khác nào ôm lấy khổ đau chồng chất ôm lấy những cơn mơ :

Có thể nào sau cơn cuồng phong

Biển bình lặng ru cát ngủ hiền hòa

Sau giận hờn và những cách xa

Có thể nào tình yêu sẽ chắp cánh

Cho em mơ về một vòng tay ấm ?

                                        ( Tự vấn)

Rồi tự vấn cũng là tự trả lời. Bằng ánh sáng nhỏ nhoi ấy tác giả đã nhận ra tình trường vốn không đơn giản mình chỉ là một đấu thủ không cân sức trong cuộc chơi tay ba :

em là đấu thủ không cân sức

trong cuộc chơi cút bắt tay ba

                                   ( Trốn anh)

Cuối cùng thì người thơ đã chọn giải pháp " trốn anh " cũng chính là trốn những trò đời nghiệt ngả cút bắt vô thường để sống phúc âm. Phan thị Liên Giang đã băng qua nỗi nhớ như thế đấy chị đi :

trên con thuyền ngược gió

khát vọng không còn chỗ

cho nghi ngại hờn ghen...

                                    ( Ngược gió )

Và con thuyền ấy đã chở người thơ về bến bình an tựa nương nơi Phúc Âm Chúa mang lấy chiếc ách nhẹ nhàng trong tâm hồn yêu thương vô cùng tận. Vì thế mà thơ Liên Giang là một cây nến rực rỡ chưa bao giờ thôi cháy sáng...

                                            

                                                               Lâm Hà tháng 2. 2011

                                                               Nguyễn Thánh Ngã

Nguyễn Thánh Ngã

gửi em

chào em gái lâu quá mới thấy em xuất hiện hôm 8.3 anh gọi chúc mừng em gọi mãi mà không thấy
sao dt em kỳ thế nhỉ.... Hi hi chúc em vui và nhớ nghe anh gọi nhé em gái !

muoibien

@ anh Thánh Ngã!
Thăm anh lại được gặp một tâm hồn cháy sáng Tình yêu của tác giả Phan Thị Liên Giang qua ngòi bút cảm tác của anh.

Minh Thúy

Chào anh!

Em ghé chơi đọc bài và rất thán phục! Thật tài hoa khi mà chỉ trong một hai câu thơ ngắn ngủi đã có thể khắc họa đầy đủ ý tứ.

Nguyễn Thánh Ngã

gởi bạn

cảm ơn anh nguyễn Đình Xuân tôi nhớ có lần đã ngồi với anh nhưng ở đâu thì ...quên mất ! Mong nhận được địa chỉ và sdd email của anh dể liên lạc. Chúc anh vui !!!

Nguyễn Thánh Ngã

gởi

Cảm ơn RÊU nhớ em nhiều. Nhớ gọi cho anh nhé ?

Nguyễn Thánh Ngã

gởi bạn

Cảm ơn NS Trần thu Hường đã ghé vào tệ xá.đã ghé nhà nghe nhạc. Chúc thành công vui vẻ. Mong em đến nhiều hơn !!! He he

Nguyễn Đình Xuân

Hôm nay lạc vào trang Nguyễn Thánh Ngã hóa ra mình cũng đã có lần ngồi chung chiếu với nhà thơ tài hoa này.

reu

chào anh Ngã! Rêu không tìm ra số nên ko gọi cho anh được. Số phone của rêu bây giờ là 0907467195. Chúc anh có nhiều tác phẩm hay.