đọc sách

                          TÚY TÂM VÀ CÁI BÓNG (*)

 

Túy Tâm tên thật là Huỳnh Thanh Tâm Nhà thơ đất Quảng Nam. Hiện sinh sống và viết ở Đức Trọng được anh em Văn Nghệ gọi là “ cây độc huyền” của nhà vẽ Rạng Đông. Bởi nghề vẽ là tay phải…còn thơ là tay trái. Xưa nay tay trái bổ trợ cho tay phải Túy Tâm ngược lại tay phải nuôi tay trái làm thơ. Hằng ngày anh sống với không gian 16m2 bộn bề công việc làm ăn mà vẫn dành cho thơ cả trái tim mình. Đó là điều đáng ghi nhận của người thơ “độc huyền” này. Một dây mà âm thanh là cả một “trầm tích ” rất đáng thưởng thức.

   Trước khi bước vào thơ anh xin người đọc hãy xem bức vẽ chân dung nhà thơ này :                  

                                  Một đời dính líu đa đoan

                                  Ngày ngu ngơ ngó đêm tàn canh trông

                                  Câu thơ trở dạ ẳm bồng

                                  Tỉnh say bước giữa sắc không cuộc đời

                                                                 ( Chân dung)

Quả thật chúng ta thấy một người thơ còn nhiều vướng mắc. Nhưng không đấy là trong thơ còn ở ngoài đời thật Túy Tâm tỉnh táo lắm. Cả cái bút danh

Túy Tâm nữa chỉ là một đắm say về nghĩa tinh thần thôi. Tập thơ đầu tay    “ Đêm trở dạ ” mà tác giả nhắc ở đây là cả một quá trình trăn trở để làm nên “Trầm tích rừng”. Và nhận ra mình đang bước giữa “sắc không” cuộc đời là một nhận thức có tầm mở rộng biên độ thơ trong  bài tứ tuyệt sau đây :

                                    Bấy lâu ẩn cư núi

                                    Ta nhiễm tính tình rừng

                                    Hồn trong veo thác suối

                                    Tánh thẳng vút tùng thông

                                                               (Ở núi)

Đúng là Túy Tâm đã học người xưa làm bạn với tùng cúc…Nên “cây độc huyền” này có lúc xao lãng với thế sự xao lãng với cuộc sống thật. Và dẫu có lúc tự hào hơi thái quá nhưng là đúng với bản chất dồn nén theo Phân tâm học của Freud là để thăng hoa những cảm xúc trong thơ  :

                                    Ta như chim ẩn trú rừng

                                    Rút lòng hót giữa từng từng trời mây

                                    Dang đôi cánh mộng hồ đầy

                                   Vắt câu lục bát sang dây nguyệt cầm

                                                                 ( Không đề)

Bài thơ tứ thơ thật đẹp đã làm nên phong cách thơ Túy Tâm. Dịu dàng mà mạnh mẽ. Truyền thống và tài hoa. Có thể nói trong một góc rừng nào đó Túy Tâm là con chim ẩn trú và hót được những tâm khúc của đời mình cũng là điều đáng quý lắm rồi…

   Và khúc ca ấy có khi là một khúc ca trữ tình về một lễ hội Tây nguyên :

                                    Tháng ba ngô lúa vàng nương

                                    Em lên rẫy hái cỏ hương men cần

                                    Lịm môi từng giọt trong ngần

                                   Chưa say lễ hội bần thần… say em

                                                                 ( Say)

Đó là một Túy Tâm đa tình đa tài với độ chín vừa đến. Còn đây với dằn vặt nội tâm chúng ta nhận ra một Túy Tâm đa đoan với cái bóng của mình. Tôi đã đọc nhiều bài thơ nói về cái bóng và Cái Bóng của Túy Tâm là một bài thơ hay nhất là khổ thơ sau đây :

                                     Cái bóng lại tròn quay

                                     Khi mặt trời đứng bóng

                                     Như con số không

                                     Nằm chực dưới hài

                                                             (Cái bóng)

Vâng cái bóng có nhiều dạng thức đây là dạng thức tự quy mở ra nhiều liên tưởng thú vị. Với trục thẳng đứng cái bóng cho ta con số không tức không- không- có- có trong kinh Phật. Điều đó cho thấy một Túy Tâm có ảnh hưởng của thiền môn. Còn ảnh hưởng thế nào lại là vấn đề khác. Nhưng tựu trung cái bóng vẫn là đề tài thi vị hóa cuộc sống :

                                    Bóng tôi bóng phố liêu xiêu

                                    Nghe ngày rót giọt buồn thiu xuống ngày

                                                           (Chiều Liên Nghĩa)

Và cái bóng ấy luôn ray rứt về một mối tình thời học trò trẻ dại :

                                    Em chơi chi độc huyền cầm

                                    Rắc đầy đêm điệu phức âm buốt lòng

                                                                 (Độc huyền)

Nói với em nhưng thật ra là nói với mình; nói với cái bóng trú ẩn trong tâm thức một hồn thơ. Để rồi :

                                     Ta dìu ta

                                      Ngã vào vô ngã

                                      Như thuở lọt lòng

                                      Tánh thiên thần ta cười lên khoái trá

                                      Nghe bàn tay nhập định vô cùng

                                                                  (Vô ngã)

Một cảm thức về Vô ngã có độ thâm thúy của đời người. Xuất thần thơ tự do của anh rất đạt. Nhưng thế mạnh của Túy Tâm lại ở lục bát một thể thơ dịu dàng nâng niu tâm hồn anh bay bổng như anh đã từng nhận diện :

                                   

 

                                     Tổ quốc là bầu vú mẹ

                                     Con uống thơm lành từng giọt ca dao

                                                                  (Tổ quốc là bầu vú mẹ)

Cho nên qua Ngõ rơm vàng anh viết :

                                      Chân vừa chạm mảnh đất quê

                                      Là tôi biết thực mình về chốn xưa…

Vâng đất quê hay chốn xưa là mảnh đất hiền minh nơi sản sinh ra thể thơ lục bát đã nuôi dưỡng tâm hồn anh cũng như bao người xa quê khác đã làm nên tâm hồn Việt bao la có thể chảy trong vũ trụ một thứ ngôn ngữ tinh túy nhất : ngôn ngữ thơ !

Tóm lại tuy thơ Túy Tâm vẫn còn nhiều sáo mòn chưa tránh khỏi làm hạn chế những tứ thơ phóng khoáng bứt phá và hiện đại hơn. Nhưng thơ là người con người anh vốn thế dịu lành và chân thực thẳng thắn nên có nhiều lúc “cây độc huyền” chỉ hát một mình. Và nếu lắng nghe người đọc sẽ thấy thơ Túy Tâm chứa đựng nhiều tâm cảm của một người muốn vượt ra khỏi những ức chế đời thường sống một cuộc đời thơ nhẹ nhõm và sâu lắng hơn…

                                                                 Nguyễn Thánh Ngã

 

                   (*) (Đọc Trầm Tích Rừng -  thơ Túy Tâm – NXB Hội Nhà văn 2010)

 

 

Database error

ERROR From DB mySQL

DB Error: Database query failed!
» Error No: 1062
» Error detail: Duplicate entry '11700399' for key 'PRIMARY'
» Query: INSERT INTO bd_estore_online_users (id,store_id,sid,uid,username,usertype,ip,last_updated,last_page) VALUES (NULL,'8382','hht9eujkcksv41uh333elpi2r6','0','Guest','0','54.80.102.170','2018-08-15 13:35:43','/a292544/doc-sach.html')